Thứ Bảy, 12 tháng 3, 2011

Nguy hiểm


Nói thế nào nhể.
Thứ 7 ngày nhàn dỗi.
Bùn ngủ đến díp mắt. Lờ đà lờ đờ.
Trưa ăn cơm rang và chè hoa quả sữa chua :"> hix :"> ngon.
Chiều ngồi làm tí việc.
Định chuồn đi vs chị Trang mà a Tổng về quá bùn.
Thế là ngồi lại.

Thật buồn cười. Chắc tại mềnh ngồi cạnh. Cũng tốt dễ sợ lắm.
Nhưng nguy hiểm cao độ lắm.

Dạo này mềnh chợt thấy rằng mềnh thay đổi quá nhiều.
Đến cái gọi là thẩm mĩ về zai cũng thay đổi.
Dường như cuộc sống khiến mềnh thay đổi quan niệm. Hay là do mềnh đã lớn.
Không mà.
" Người lớn đôi khi ko trả lời đc câu hỏi của con nít."
Nói chung mềnh thấy mềnh có vẻ thích thú vs mấy dạng nguy hiểm.
Lần này cũng nguy hiểm. Nhưng lạnh lùng. Vui tính. Nhưng chắc cũng có cái tính xấu.
Haizzzz.
Đời quán nản.
Bùn ngủ.
Ngủ

Thứ Sáu, 11 tháng 3, 2011

Chỉ là


Đã 2 tuần từ ngày dời khỏi bí.
Tuần đầu tiên.
Mọi thứ cứ chậm chạp trôi.
Mọi việc như phản bội mềnh. Không biết làm cách nào. Tìm cách nào.
Đứng bên lề xã hội và hướng mắt nhìn vào cuộc đời.
Thật khó thở khó sống.
Không thể hòa nhập được.
Lặng lặng sống! Lặng lặng làm việc! Và lặng lặng cười.
Mọi thứ ồn ào chã quan tâm đến mình.

Thật sự là em nhớ anh.
Không gặp càng nhớ hơn.
Em không thể loại bỏ hình ảnh a ra khỏi đầu đc.
Dọc con đường đến nhà a hàng ngày. Chỉ 1 mong muốn dc chạm mặt đc cười vs nhau thôi.
Anh bảo a chọn nó vì muốn hợp vs e.
Anh bảo a 3u e.
Tất cả thật sự e có hy vọng nhưng rồi e biết chỉ là đùa thôi.
Cuộc sống của a vốn quay rất đều.
Không có e ko làm sao.
Nhưng nếu 1 ngày a dừng mọi thứ lại e ko hiểu a sẽ như nào.
Nhưng e nhớ a lắm.
Muốn đc ôm a.
Nhưng e ko có cái can đảm để chỉ đến gặp và ôm a 1 cái.
Thật sự e đã thích a rất nhiều.
Nhưng nhiều thì đáng bao nhiêu.
A đã đã làm gì nào.
Đểu.
Anh bảo cho e 1 lời giải thích.
Nhưng mà cuộc sống vẫn cứ quay.
A quên hẳn nó rồi.
Mà e nghĩ e ko cần nghe lời giải thích đó. Nó cũng chã là e vui lên.
Tại sao ?
E vẫn chờ.
Nếu a còn nhớ để giải thích thì tốt.
Ít ra có còn hơn ko.

Và e sẽ cố quên a đi thật nhanh.
Giờ thì đã 2 tuần.
Cuộc sống vẫn đều đặn quay vòng vòng.
Giờ thì e cũng đã bước vào cái quồng đấy.
Bắt đầu quen.
Mặc dù đôi lúc vẫn cảm thấy mình bị bật ra ngoài.
Rồi thì a cũng sẽ bước ra khỏi cuộc đời e nếu như a ko thể làm e nhớ đến nữa.
Có lẽ a là người đầu tiên cho e cái tình cảm hơn như này.
Trước giờ vẫn thích thích nhưng nó bình lặng hơn thế này.

Tuy đã ra đi nhưng đôi lúc ước gì mềnh ở lại.
Những con người ở lại họ làm tôi quá nhớ.
Đôi khi ghen tị.
Nhưng đã đi thì tôi ko thể quay trở lại.
Tôi phải tiếp tục đi.
Tôi ghen tị biết bao nhiêu.
Tôi thấy buồn.

Nhưng ra đi rồi tôi học đc nhiều cái mới lắm.
Cảm ơn vì việc tôi đã đi.
Và hối hận vì đã đi.

Thứ Hai, 28 tháng 2, 2011

Thứ 2 ngày 28 - 02 - 2011


Pháp chế, quy định.
Tại sao mọi thứ đều có quy định vại.
" Quy định chỉ do người lớn đặt ra. Chỉ là những dòng chữ lạnh lùng khắc trên bức tường thép." Mệt mỏi vì những điều đó.
Con người vốn sống bầy đàn nhưng đôi khi lại cảm thấy lạc lõng với bầy đàn.
Đột nhiên có cái suy nghĩ muốn quay lại.
Nhưng ko thể nào. Block quyền rồi. Với lại đã quyết thì khó hủy bỏ.
Lắng nghe thật sau trong con tim.
Mọi con đường mọi ngã rẽ đều mịt mù tối thui. Chiếc đèn pin duy nhất cầm trên tay liệu chiếu sáng được bao lâu khi con đường còn quá dài.
Mệt mỏi vô cùng. Dừng lại tắt cái ánh sáng duy nhất đi để bóng tôi bao trùm con người. Xâm chiếm và lấn át để mình có thể hòa vào bóng tối. Hiểu được nó hơn. Và cuối cùng là biến bóng tối thành ánh sáng. Và đi tiếp.

Ngồi gần anh nhưng anh xa tít.
Không thể hiểu nổi tại sao anh lại đi vào lòng em. Hãy cho em được bỏ hình ảnh của a mãi trong tim e. E ko thể và ko muốn giữ nó.
" E có biết a yêu e nhiều lắm ko ? "
Thật. Rất giống như a đang nói với e ý. Nhưng e chỉ phì cười và nói 1 câu cười cười đại loại. E biết ko bao giờ a nói vs e câu đấy đc mà.
" A mua nó để xứng với " rồng " của e "
Thật sự ư ? Nếu thật thế ? Không thật đâu.
Tại sao e lại " thích " a.
Vẫn giống như bao lần khác ư ?
Giống như e thích thằng bạn học khác lớp ?
Giống như e thích cái a có tài đánh guirta ?
Giống như e thích a ?
Con tim e còn quá ngu ko biết được. Liệu a có thể cho e 1 câu trả lời ko ?
Xin lỗi.
E thật sự thích a đấy.

Thứ Năm, 24 tháng 2, 2011

Những ngày u ám


Ườm mềnh ko rõ quyết định của mềnh có đúng ko.
Nhưng mềnh tin vào quyết định của người đó.

Ngày đầu tiêu sau khi nói.
Mọi thứ vẫn vậy.
Không ai có bất kì ý kiến gì cả.
Êm đềm như ko có gì.
Mặc nó mềnh vẫn cứ bình thường.

Chã biết có phải dạo này thẩm mĩ của mềnh xuống ko.
Thích những người mềnh ko nên thích.
Mềnh bó tay mềnh lun.

Thôi thì nó là số.
Trong cả biển người gặp được nhau và quen nhau là vui rồi.
Thank

Thứ Năm, 17 tháng 2, 2011

SỐ


Tôi ko biết.
Tôi vẫn có cái gì đó lưu luyến nơi này.
Là những người tôi thích.
Và cái công việc mà tôi đã thích.

Cuộc đời tôi rồi may mắn sẽ cười chứ.
Con người tôi rồi may mắn sẽ cho chứ.
Hạnh phúc của tôi rồi may mắn sẽ đến chứ.
Tôi không biết.
Nếu là số thì tôi cứ đi theo nó thôi.
Không có cái gì là ngẫu nhiên tất cả là tất nhiên.
Vì thế ko thể thoát khỏi cái số đc.
Vẫn có những người vượt lên số phận.
Bởi vì số phận của họ là vượt lên chính nó.
Tôi cứ đi theo nó thôi.

Rồi tôi sẽ ra sao như nào ?
Những con người đấy có nhớ đến tôi và vui vẻ với tôi hem ?
Tôi ko biết.
Tôi cảm thấy, cảm thấy.
Bùn quá.

Thứ Hai, 31 tháng 1, 2011

Like u


Really like u.
Ngày đầu tiên ko ấn tượng.
Ngày tiếp theo cũng ko ấn tượng.
Đơn giản ko hề ấn tượng.

Nghe những lời nhận xét về anh từ nhiều người.
Ườm đa số ko có gì là tốt đẹp cả.
Vì vậy ko tiếp xúc nhiều sẽ tốt hơn.
Nhưng dần dần dần.
Dường như anh đi vào em lúc nào ko biết.
Em chỉ biết chúng ta nói chuyện với nhau nhiều hơn.
Nhiều hơn trước 1 tí thôi.
Và rồi những gì anh làm khiến em có cái gì đó nhớ.
Và giờ nó đi vào đầu em.
Mỗi lần thế đều lắc đầu tự bỏ dặn mềnh.
Nhưng có lẽ em thích anh rồi.
Anh ko phải là người đầu tiên em thích.
Cũng deck phải là người cuối cùng.
Thế nên cứ thế đi. Dù gì cũng 9 tỉ năm nữa cơ.
Nhưng giờ em cứ thích anh đã.

Nhớ ko người ta ơi! Em từng nói thích anh nhất.
Giờ thì hết rồi.
Anh có nhìn em cười cũng thế thoai.
Anh có đàn em nghe cũng thế thoai.
Anh có hát em nghe cũng thế thoai.
Giờ anh vẫn là người em thích.
Nhưng ko phải là thích nhất.
Em đã có người khác thế chỗ anh roài.
Good bye

Thứ Năm, 27 tháng 1, 2011

Âm ức


Không thể rõ được cái lòng mềnh nó là gì.
Lại 1 cái gì đó thoáng qua.
Mềnh biết mà trời lạnh dễ bị cảm lạnh lắm.
Chỉ là gió thôi đi nhanh thôi.
Mềnh biết gió có cái hiền hòa có cái nguy hiểm nhưng ko thể phân biệt nổi.

Đừng đến luẩn quẩn bên em.
Đừng cố tỏ ra là người quan tâm đến em.
Cứ như anh đi cứ như trước khi chưa từng gặp nhau.
Cứ ôm khư khư lấy cái máy chủ cứ mãi như thế.
Nhưng có thật là em bị rung rinh ko ?

Quá khó hiểu.
Trước mặt gần bên cạnh luôn tử tế.
Nhưng ko ở trước mặt, ko ở bên cạnh luôn lạnh nhạt.
Biết mà.

Từ giờ em sẽ giữ lòng mềnh.
Em sẽ cố như em hồi trước.

Mềnh bị điên xừ rồi.
Quá tởm