Thứ Bảy, 28 tháng 5, 2011

Lại suy nghĩ


Ngày hôm nay con lại thấy mình có những điều khó nói.
Con muốn kể cho những thiên thần đang theo dõi con nghe.
Con phải làm gì đây!
Con chỉ muốn bình thường thôi.
Bố mẹ con có quá nhiều lý do.
Thực sự nó tác động vào con rất nhiều.
Con thì con không muốn nghĩ.
Nhưng con đã nghĩ mất rồi. Vấn đề là con ko tìm ra lời giải.

Anh là ng` đầu tiên con thích nhiều hơn thích.
Anh là ng` đầu tiên mà.
Anh chã có tí gì tiêu chuẩn của con luôn.
Con thề. À không có 1 tí xíu xíu xíu nhỏ như mắt muỗi.

Bố mẹ con cũng chỉ suy nghĩ cho chúng con mà thôi.
Nhưng đôi khi lại có tí ko thấu tình.
Nhưng bố mẹ lại không hiểu cho cái thấu tình đấy.
Con biết làm sao ? Con cũng biết chứ nhưng con ...........

Con không muốn nghĩ.
Thời gian còn dài lắm.
Nhưng con sợ con sợ nhất là làm tổn thương người có vết thương.
Con sợ làm người khác đau. Con sợ con là lý do.
Ước gì người đau là con thì con cảm thấy mềnh đỡ tội lỗi.
Điều con muốn ko phải là a đau, ko phải con đau.
Con muốn cả 2 cùng vui vẻ.
Và nếu đau thì phải là con.
Người chưa từng tổn thương nếu bị tổn thương sẽ đỡ hơn là tổn thương rồi.
Sợ cái gọi là buông xuôi lắm.
Làm ơn .....
Con monh rằng ...........

Côn bị điên rồi.
Con không biết sau này con còn có thích anh ý ko.
Con không biết con không biết.
Làm ơn con cần 1 cái gì đó cho con 1 hướng đi.
Có lẽ con lại quên đi và sống thôi.
Thời gian ....
Con muốn suy nghĩ nhưng con biết là con ko suy nghĩ.
Gạt bỏ nó ngay thôi ý.
Thuyền đến đầu cầu ắt có lối.
Xin những thiên thần luôn dõi theo con sẽ mang cho con may mắn.

Gửi các thiên thần đang theo dõi con.
Cho con 1 lối đi mà người cho là tốt.
Con muốn biết lối đi đấy như nào.
Và con sẽ đi theo nó hay ko ?
Nhưng con muốn muốn biết thế nào là tốt.

Gửi đến ông ngoại người đã mất.
Con rất muốn đc xuống đc thắp hương và kể cho ông nghe.
Con muốn mình đc ông chỉ lối.

Gửi đến ông nội người cũng đã mất.
Con sẽ kể cho ông nghe gần đây nhất thôi.
Ông sẽ nghĩ gì.

Thứ Ba, 24 tháng 5, 2011

Gửi những người dẫn đường cho con

Gửi đến những người mà con đã gần như đánh mất kí ức.
Có lẽ con được sinh ra quá muộn hoặc mọi người bỏ con đi quá sớm.
Nhưng con lại luôn được mọi người tận tình chỉ lối.
Cảm ơn mọi người. Những người bề trên con yêu quý.

Từ khi sinh ra và lớn lên con không thể nào nhớ hết được những gì mình làm.
Nhưng con biết là xấu nhiều hơn tốt.
Cảm giác tội lỗi, mặc cảm nhưng nó tan nhanh quá.
Con là 1 đứa vô tâm.
Còn là 1 đứa trẻ hư.
Con biết chứ nhưng ko hiểu sao con cứ như thế.

Con là đứa thứ 2 trong gia đình.
Con có 1 gia đình bình thường.
Con có bố mẹ tốt.
Con có 1 bà chị giỏi và sống có tình.
Con có 1 thằng em hư và nó y như con.
Một gia đình bình thường nhưng cũng rất bất bình thường.
Một bữa cơm ăn 5 lần.
Những ngày nghỉ ko đi chơi ko ở nhà.
Những tâm sự luôn được che dấu.
Những sự tin tưởng ko đặt đúng chỗ.
Những hy vọng ko có hồi kết.
Những thứ mà con chưa nghĩ ra đc ngay bây giờ.
Nhưng mà con hiểu chứ tất cả là tại hoàn cảnh.
Chúng con đc như này đều từ những thứ đấy mà ra.
Hiểu nhưng con ng` con vẫn cứ lủng lẳng đâu ý.

Con đang thích 1 người.
Maybe maybe maybe maybe....
Những tình cảm đầu đời bao giờ chã phức tạp
Con ko biết.
Làm thế nào đây ?
Chỉ cho con 1 con đường.
Con ko biết nên làm gì làm như nào.
Bố mẹ có những mong ước.
Con có những tình cảm của mình.
Tại sao a lại xuất hiện ?
Chỉ cho con 1 lối thoát đi!

CON XIN LỖI CON BIẾT CON SAI MÀ!
NHƯNG HÃY CHO CON BIẾT CON NÊN NHƯ NÀO ?

Chủ Nhật, 15 tháng 5, 2011

E nhớ a thật rồi


Đã hơn 2 tháng rồi.
Ngày đầu tiên cảm nhận của em về a là 1 người ...
... thật sự thật sự là nguy hiểm.
Anh không chào em.
Anh không nói với em câu nào.
Thật sự thật sự nguy hiểm.
Anh ngồi ngay cạnh em luôn.

Dần chã hiểu sao ... thật sự chã hiểu sao...
Cũng ko thể nhớ được 2 a e mình lại chơi hợp với nhau.
Đi chơi với nhau.
Cười cười nói nói.
Dần dần cả 2 thân thiết với nhau hơn người khác.

Em thề em ko thể nhớ đc nó như nào.
Nhiều khi ngồi cố nhớ nhưng chỉ nhớ là 2 a e mềnh đã quen đi chơi vs nhau rồi.

14-5.
Anh có biết không.
E chưa có first kiss đâu.
Nhưng a lại lấy đi nó dễ dàng quá.
Lúc đấy tim em dừng lại.
Buồn buồn.
Em muốn khóc toáng lên.
Mặt đần đần.
Tại sao a lại lấy nó đi khỏi em?

Một ngày e không gặp anh dường như quá khó chịu.
Giờ thì 1 ngày a ko gặp e, ko gọi đt cho e thì a cũng bực lắm.
Nhưng thật sự mà nói .......


Hnay nhà a có tiệc.
Ăn uống cả ngày.
A ko gặp e.
E buồn lắm.
E biết là a quên e mất tiêu.
Rút pin ném cái đt 1 góc.
Rồi a nài nỉ e đừng giận.
Say rồi đi ngủ đi nhá.
E ko muốn giận đâu nhưng hãy cứ đê e giận.
Vì e thích thế.
Mai e lại gặp a.

Thứ Năm, 5 tháng 5, 2011

Bị ngu


Giờ thì bị rơi vào bẫy thật rồi.
Vui vẻ mỗi khi ngồi bên người.
Tôi cười nhiều và được yêu thương nhiều.
Tôi đã bỏ những con người mà tôi từng xem là ko thể nào bỏ qua.
Tôi thật sự bị ngu rồi.

Tôi thích ngồi sau người chỉ để người đưa tôi đi lòng vòng từ khu này sang khu khác.
Tôi ghét cái cách người dùng gương để nhìn cái gương mặt xấu xí của tôi đằng sau.
Tôi đã bị ngu rồi.

Bị ngu rồi bị ngu rồi.
Ngu quá.
Bị ngu làm cho bực mình.
Suy nghĩ suy nghĩ suy nghĩ.
Sao lại thế chứ.
Tôi đang bị làm ngu.

Đôi khi ước gì mềnh ko bị ngu.
Muốn trở lại là mình như trước.
Mềnh sợ cái ngu này.
Vướng vào rồi khó thoát.

"Em chết trong anh bao giờ
Mỗi sớm sương bay thành phố mơ
Nỗi nhớ lang thang chiều mùa đông
Mùa đông dài đến vạn ngày"

Thứ Bảy, 30 tháng 4, 2011

Hỏi khó đấy


Uhm thì hôm nay là ngày giải phóng miền nam.
Nào thì đi giải phóng.

Hôm nay trời đẹp vãi.
Mềnh thề buổi chiều trời rất đẹp.

Làm gì với cái ngày này.
Ngủ đến 1h chiều.
Bà nội hỏi mày bị ốm à.
Dậy ăn cơm trưa.
Dọn cái nhà.
4h ra ngoài nhà ngoài chơi.
Uhm thì 2 ông bà đi chơi cả rồi.
Điện Biên ôi vác về mí con xe tăng để ở nhà đi.

Mềnh đang nghĩ.
Lợn hâm hỏi " 1 ngày ko gặp thì cảm thấy như nào ? "
Cái này khó.
Chã biết đc.
Nói ra rồi.
Suy nghĩ lại.
Không biết.
Không hiểu.
Haizzz.
Làm sao đây.

Thứ Ba, 26 tháng 4, 2011

Cứ đảo thôi !


Sáng nay gặp 1 a siêu nhân.
Vãi đang đi qua đường :|
Một a siêu nhân đi tới.
Mềnh đứng im bất động thầm nghĩ " quả này xong ko đâm ko đc "
Phanh - kít - xòe - xẹt - xụt - bừm
Vãi a ý là siêu nhân chứ ko phải ng` bt ý
Vẫn ngồi trên xe.
Nhưng sợ.
Tim đập nhanh, tay run.
Mềnh thề nếu mềnh có đc cái tỉnh táo ngay đấy mềnh phải cảm ơn và mời a ý ăn sáng.

Thì đèo nhau lang thang.
Trà đá chém gió.
Roài thì mềnh phải cafe chờ đợi.
Roài thì đồ nướng.
Bắn tứ tung và chém gió nhiệt tình.

Giờ buồn ngủ ghê cơ.
Ngoáp.
Ngày càng thích hơn.

Một cuộc họp hành xảy ra.
Chung quy là ko múc đc phòng ở nhà.
Hết xừ 30-4.
Tốn 40k cafe chán ỉn.
Các bạn trẻ thật vui tính

Chủ Nhật, 24 tháng 4, 2011

Hoa hướng dương và đu quay khổng lồ



Như cái phản xạ chả hiểu sao 9h bật dây.
Trưa nay nấu cơm cho cả nhà ăn.
Canh rau ngót với thịt luộc.
Ăn 1 bát đã thấy no.

Chiều thì đi chơi.
Ườm thì em ko chê nhưng mà e sợ e làm hỏng -..-! khổ anh lắm
Thì nào là lượn lờ.
Hồ Tây nhà e đấy.
Thật thoải mái.
Có lẽ a là người đầu tiên mà e có thể nói chuyện nhiều như thế.
Cách nói chuyện khác với những đứa bạn 9 tỉ năm của e.
Lòng va lòng vòng.
Những con đường cứ dài dài.
Thì bảo thích thôi chứ đâu bảo mua.
Chỉ nói ra thôi mà.
Thật là cái số con đi hay gặp bạn.
Bọn nó chém gió ác lắm.
Con sợ con bị chúng nó quay thôi. Không đỡ đc đâu. Lũ quái ý.
Từ trước toàn làm người quay chứ làm thịt quay đâu chứ.
Định ngồi cafe quán con hay ngồi mà lại thấy cái lũ dở hơi bạn thôi đành đi.
Rồi vào công viên.
Đùa chứ gek mấy trò mạo hiểm và độ cao vãi.
Nhưng nếu nài nỉ ỉ ôi thì vẫn đi đấy.
Cuối cùng ko đi rồng thép nhưng lại ép đi đu quay khổng lồ.
Không có phim hàn quốc nào diễn ra đc đâu.
Chã hiểu sao dạo này xem nhiều phim kinh dị quá sao mà hay sợ sệt ý.
Hồi nhỏ mềnh mạnh bạo thật giờ lớn rồi biết sợ.
Sợ thật. Kể cả khi a ngồi bên em.
Rồi thì hoa hướng dương.
Rồi thì cafe chém gió.
Hay thật đấy.
Dạo này mềnh bị bệnh vỉa hè xừ rồi vô quán khó chịu thật.
Phở cuốn cho bữa tối.
Ăn xong không kịp lên mega xem phim.
Về nhà sớm hơn dự định.
Bà nội ngạc nhiên lắm.

Trèo lên giường làm 1 giấc đến 9h hơn.
Rồi ngồi làm việc.
Bây giờ là 1h hơn.
Ban đêm yên tĩnh.
Nghe nhạc giao hưởng.
Lâu rồi ko như vại.
Hoa vẫn cắm vài chai c2 để trên bàn.
Lấy đâu ra lọ bé chứ T..T